Chuyện tâm linh trường Đại học Kiến trúc TP.HCM (Phần 2)

Chuyện tâm linh trường đại học

À nhon các bợn, đây là phần tiếp theo của câu chuyện tâm linh trường Đại học lần trước (Link đây ha: Chuyện tâm linh trường Đại học Kiến trúc TP.HCM P1)

5. Chuyện tâm linh trường Đại học Kiến trúc TP.HCM (P5)

Ngoài những giai thoại về chị áo đỏ thì trong trường còn những địa điểm tâm linh được cho là xuất hiện nhiều hiện tượng kì quái và ”nó”: Nhà vệ sinh của trường.
Không biết các trường khác sao chứ nhà vệ sinh trường K rất là lạ với thiết kế ”xanh” với hàng dây leo bên ngoài cửa sổ.  Dù ý đồ là để che nắng che nóng cho nhà vệ sinh nhưng thực tế do không được chăm sóc, cắt tỉa nên những bụi leo úa tàn và rối rắm đã đem lại cái cảm giác không mấy thoải mái cho sinh viên khi sử dụng nơi này.
Điều kì lạ là tất cả các phòng vệ sinh của trường dù nam hay nữ thì đều có 1 hiện tượng lạ: nhà vệ sinh không có một bóng người nhưng ít nhất luôn có 1 đến 2 phòng vệ sinh bị khóa trái ở trong. Bên nam 3 phòng thì 1 phòng khóa, bên nữ nghe kể 5 phòng thì 2 phòng khóa, đôi khi nghe tiếng xả nước dù không có đôi chân nào ở trong ấy và không có ai đi ra cả.
Ở trường K, có 3 khu nhà vệ sinh nổi nhất là nhà vệ sinh lầu 6, nhà vệ sinh nữ lầu 3 và mấy cái nhà vệ sinh ở tầng trệt. Còn tại sao mấy khu đó lại nổi hơn chỗ khác thì là vì những nơi này thường nghe có xuất hiện những chuyện chọc ghẹo trong nhà vệ sinh,…
Đầu tiên là cái nhà vệ sinh ở lầu 6: đây là một nhà vệ sinh cũ của trường, tại sao lại nói là cũ thì bởi vì không hiểu vì lí do gì mà tất cả nhà vệ sinh ở các tầng khác của trường đều được cải tạo xây mới và nâng cấp, chỉ riêng nhà vệ sinh này thì trường không đả động gì mặc dù năm cuối thì hay xài cái họa thất (phòng để vẽ) gần cái nhà vệ sinh này nhiều…
Chính vì thế mà khu nhà vệ sinh này mang cái dáng vẻ âm u với chất lượng cũ kĩ xỉn màu và lem luốc do sinh viên hay rửa màu trong nhà vệ sinh này. Nhưng, không phải chỉ vì cái không gian tối tăm mà sinh viên đồn thổi nvs này đáng sợ.
Dạo trước, có một bạn nữ sinh theo thường lệ cũng vào nhà vệ sinh để sửa pallet màu vì nó gần, mà muốn đi vào nhà vệ sinh nữ thì sẽ đi ngang qua nhà vệ sinh nam.
Vì cửa hư nên chẳng có gì che chắn cả, với tâm trí tò mò coi nhà vệ sinh nam nó làm sao thì nữ sinh này đưa mắt liếc một cái khi đi ngang qua, nhưng hình như có gì đó lạ lạ khiến nữ sinh thắc mắc mãi khi vào rửa pallet, rõ ràng hình như lúc nãy có nhìn thấy cái bóng đen kịt đang đứng quay vào tường mà không rõ dáng dấp và hình như là không có chân.
Với bản tính hiếu kì và một phần đính chính xem mình có nhìn lầm không thì nữ sinh đó lại dòm vào nhà vệ sinh nam lần nữa trong lúc đi ra. Và điều đáng sợ là cái bóng đó vẫn còn đứng đấy như kiểu không sợ bị nhìn thấy, từ đầu đến chân đen kịt không rõ mặt và tất nhiên cái chân cũng mờ mờ chỉ thấp thoáng. Nữ sinh lúc này thấy lạnh sống lưng và chạy khỏi nhà vệ sinh đó trong sự bàng hoàng.
Bên cạnh chuyện đó thì chuyện lâu lâu nghe tiếng xả bồn cầu dù nhà vệ sinh không có bóng người hay chuyện bị ai đó nhắc nhở dội nước cũng hay gặp ở những nhà vệ sinh này nhất là vào dịp trời còn sớm hay lúc nhá nhem tối về chiều. Đợt cô lao công cũ ở trường có kể, có lần vào sáng sớm cô đến trường dọn dẹp ở khu nhà vệ sinh trệt gần cổng trường thì bị trêu.
Cô kể là lần đó cô vô nhà vệ sinh nam dọn như mọi khi thì thấy có một phòng khóa trái không mở được nên cô tưởng có người ở trỏng. Cũng nghĩ bụng là quái, sao có người lại còn đến sớm hơn cả mình nhưng vì công việc còn nhiều nên thôi cô cũng kệ. Lúc sau cô đứng ở cửa nhà vệ sinh để giặt cây lau thì nghe tiếng dội bồn cầu nên nghĩ là người ta xong rồi tí mình vào dọn luôn thể.
Nhưng đợi mãi không thấy ai ra thì cô mới đi vào coi sao, cổ nói cái nhà vệ sinh nãy đóng á, giờ cửa nó mở bình thường mà rợn nhất là trong nhà vệ sinh không có ai cả, cổ đứng ở cửa cũng không thấy ai cả nên tá hỏa chạy ra. Làm một thời gian thì gặp quài nên riết cũng quen nên lơ luôn.

6. Chuyên tâm linh trường Đại học Kiến trúc TP.HCM (P6)

Ở phần này thì hong phải ở trong trường mà là gặp khi tham gia hoạt động ngoài trường.
Như mình đã kể ở phần trước thì mỗi khoa sẽ tổ chức ctsv (chào tân sinh viên) khi các bé sinh viên mới vào trường, đây là truyền thống không thể thiếu của trường và các khoa. Và tất nhiên, đã là dân Kiến thì không thể bỏ qua mấy cái concept ma mị khi tổ chức chương trình.
Địa điểm thường tổ chức của khoa mình là một làng sinh thái ở Củ Chi vì được cái làng này vắng vẻ ít khách, tuy không nhiều chỗ để tham quan nhưng được bày trí thỏa thích tại các công trình cũ của khu này nên dễ tổ chức cắm trại với dựng sân khấu này nọ, bên cạnh đó không khí ở đây khá mát mẻ vào ban ngày nhờ cây cối cao nữa, quá là hợp lý luôn.
Thường thì phân ra trò chơi ngày và trò chơi đêm sau tiết mục văn nghệ. Năm tụi mình tổ chức thì có diễn concept 7 mối tội đồ nên ban văn nghệ cũng hóa trang ma quỷ này nọ cho hợp. Mọi thứ diễn ra đều bình thường cho đến khi xong tiết mục văn nghệ và các bé bắt đầu đi chơi trò chơi đêm, vì tính chất an toàn nên tụi mình có bịa ra mấy chuyện ma cỏ để tụi nhỏ không đi lạc khi chơi đêm để tụi nhỏ sợ rồi bám sát theo đoàn.
Để rồi cái gì tới cũng tới, tiếp sau đó là hàng loạt hiện tượng tâm linh quái dị xuất hiện khiến cả lũ thần hồn nát thần tính và dẹp bỏ chương trình ngay trong đêm đó.
Chuyện đầu tiên, khu làng văn hóa có một cái hồ và một cái đảo nhỏ ở giữa, có hai lối để tiếp cận là cầu lớn được xây dựng chỉnh chu và một cây cầu khỉ cũ khá ọp ẹp, ban ngày tụi bạn lúc set up trò chơi có nghịch ngợm chạy qua đây và bị ong chích sưng người vì không ngờ là trên cầu có cái tổ ong vò vẽ, mà mọi người biết cầu khỉ rồi, muốn chạy nhanh đâu có được.
Ban ngày đã không được đi huống chi là ban đêm, đặc biết là khu này về đêm thì tối om chỉ lâu lâu có cái ánh đèn mơ mờ xa tít tắp, cộng thêm giàn dây leo với mấy cây cao um tùm khiến không gian càng thêm đáng sợ. Thứ sáng nhất có lẽ là ánh trăng tròn (không hiểu sao ngày tổ chức lại đúng hôm rằm :))))) trăng tròn với sáng vl) nhưng mà ánh trăng ấy không giúp mọi người đỡ sợ hơn mà ngược lại khiến cho không gian ấy mờ mờ ảo ảo vô cùng.
Khi mà một đoàn sinh viên (tầm 10 người một đoàn) đi qua con đường dạo ven hồ ấy thì có một sinh viên nghịch ngợm cầm đèn rọi rọi chơi lung tung, thấy thế người đẫn đoàn mới nhắc nhở không được xài đèn em ơi, một phần vì sợ lộ vị trí mấy anh chị núp để dọa, một phần vì sợ rọi trúng cái gì không nên rọi thì toang.
Nhưng mà sợ cái gì thì cái đó xuất hiện, thằng nhỏ rọi cái ánh đèn ra cái cầu khỉ vì dưới ánh trăng nó thấy dường như có cái bóng ai đang ngồi ngoài đó. nó rọi ra thì thấy một cái bóng đen của con nít tầm 14-15 tuổi ngồi đung đưa chân giữa cây câu, mà thằng này cũng gan nó rọi rọi rồi chỉ:
– Ê tụi bây, có ai ngồi giữa cầu giờ này ghê chưa kìa mày, anh chị chịu chơi ghê nửa đêm dám ra đó ngồi hù tụi mình.
Nghe đến đây cái đứa dẫn đoàn mới rởn gai ốc vì làm đíu gì có đứa nào được sắp xếp ngồi ngoài đó, chưa kể còn có cái tổ ong. Cái nó cũng dòm ra coi sao thì đúng là thấy có bóng người ở đó ngồi, mấy đứa xô đẩy nhau để coi nên cái ánh đèn cũng lay sang bên khác đến khi chỉnh lại đúng chỗ đó thì không còn thấy ai nữa, cái bóng tự dưng mất tăm. Cả bọn sau đó một khắc thì tá hỏa chạy thục mạng đến cái trạm chơi gần nhất.
Câu chuyện thứ 2, trong lúc tụi nhỏ bắt đầu chơi trò chơi ở trạm 1 thì ban trò chơi cũng chỉ đạo 2 bạn nữ ra trạm số 4 để chuẩn bị, 2 đứa còn hẹn một đứa con trai tên K qua trước để cho đỡ sợ. Cái đường dẫn tới trạm số 4 dài và lớn nhất, hai bên hàng cây bàng Đài Loan cao vút đan tán lại với nhau khiến không gian thênh thang mà sâu hun hút vì không có ánh đèn đường.
Mặc dù vậy, ban trò chơi toàn tuyển mấy đứa chịu chơi nên là 2 đứa vẫn đi tới nơi dù có hơi sợ. Trạm số 4 là cái trạm có mái che dài như kiểu nhà chờ xe buýt vậy á, nhưng mà cái trạm này nó đài đâu tầm 3-4 chục mét lận, ánh đèn cũng mờ mờ như bao trạm khác. Khi hai đứa đến nơi thì T ( một trong 2 bạn nữ ) nói :
– Ê thằng K nó tới rồi kìa m, gan ghê dám ngồi một mình ở dưới. Thực ra T cũng chỉ thấy bóng đen của ai đó ngồi ở dãy bàn gần cuối của Trạm, vì cận nên T nhìn cũng không rõ lắm. Nghe vậy, đứa còn lại mới hỏi :
– Ủa thằng K ngồi đâu sao t không thấy?
– Kìa, nó ngồi ngay dưới cuối dãy nhà trên cái bàn đung đưa chân kìa m.
– Ủa làm gì có ai ở đó đâu….?
– Nó ở ngay đó mà m không thấy à? Dứt lời T cũng nhìn về phía dãy bàn nhưng lần này không còn thấy bóng dáng của ai nữa. Nó bắt đầu nổi da gà, nước bọt nghẹn trong cổ họng không dám thốt lên câu nào nữa. Người nó run rẩy, rồi nói nhỏ với đứa bạn :
– Đi m ơi… đi đi lẹ m ơi…
Đứa bạn cũng không dám hỏi gì mà im bặt rồi lặng lẽ chạy thục mạng về chỗ sân khấu.

7. Chuyện tâm linh trường Đại học Kiến trúc TP.HCM (P7)

Chưa dừng ở đó, hiện tượng tâm linh còn xuất hiện ở trạm cuối, cũng là cái trạm mà mình – đứa đóng vai 1 trong 7 quỷ tội đồ cũng ở đó.

Vì có hóa trang nên mình tham gia vào ban trò chơi sau khi kết thúc văn nghệ luôn, được cái dáng người gầy cùng hóa trang cũng kĩ và thêm cặp sừng quỷ ở trên đầu nên mình trông khá đáng sợ.

Chuyện tâm linh trường đại học
hí hí hí hí hí

Đứa bạn của mình thì hóa trang thành quỷ với áo choàng dài và cái mặt nạ đầu lâu chim nặn từ đất sét nhật, trên tay nó cầm cái đèn dầu mờ mờ với cái hộp nhạc phát ra bài mà mấy bộ phim ma búp bê hay có ấy.

– Ê m  (đứa bạn nói mình)

– Tí có dọa thì dọa tụi nhỏ thôi nha m, đừng dọa t nha m, mé nhìn m trong ánh nến còn sợ hơn thấy ma nữa (mặc dù nó cũng là đứa hóa trang).

2 đứa tấm tắc bảo cái trạm này sẽ là cái trạm tụi nhỏ sợ nhớ đời.
Tại sao tụi mình lại đặt tên vậy? Vì cái kiến trúc theo kiểu nhà thờ hình chữ nhật dài có cái tháp đồng hồ chỉ 3h ở phía trên, cuối nhà 2 là cái phòng không có cửa sổ, chỉ có cửa 1 song sắt cũng là lối ra vào của mỗi phòng. Xung quanh tòa nhà là những tượng phù điêu cũ đặt lộn xộn bên cột và các góc tường khiến cho cái không gian ấy trở nên ma mị không tưởng.
Chưa hết, đối diện và cách lối ra của tòa nhà tầm 1m là 1 tòa kiến trúc khác có hình bát giác và các khung kính bao quanh (đến giờ vẫn không hiểu tại sao ban trò chơi lại chọn 2 tòa này, nhìn đã méo linh gì rồi) nhìn thôi đã thấy rén nói chi là vô chơi ở trỏng. Hai tòa nhà không có đèn, tụi mình chỉ thắp nến lập lòe để tăng độ kinh dị, mỗi tòa 1 cây đốt thử và 1 cây nến dự phòng (mọi người nhớ chi tiết này nha).
Set up xong thì tụi mình ngồi đợi sinh viên tới. Nhưng được 1 lúc thì nghe ban tổ chức gọi điện tới là bảo dừng chơi do 2 trạm lúc trước gặp thứ không nên gặp nên không ai dám ra nữa, tụi mình chỉ biết lủi thủi ra cổng của tòa nhà để ngồi đợi các sinh viên tới thì bảo tụi nhỏ về trong chán nản.
Không biết ma xui quỷ khiến gì mà khi cả lũ ngồi quây quần thì tụi nó đều ngồi quay lưng với cửa còn mỗi mình là đứa nhìn ra đấy và nhìn sang toàn nhà bát giác kia. Ánh nến lập lòe giữa căn phòng lạnh lẽo, tụi nó bắt đầu kể chuyện ma cho nhau nghe. Mình thì rén vl nhưng lỡ ngồi rồi truyện ma cuốn quá đâu có dừng nghe được :V nên thế là cũng ngồi nghe.
Sau đó mình cũng kể chuyện cho tụi nó nghe, đang kể bỗng mình tự nhiên bị một cái gì đó thôi thúc nhìn ra phía tòa nhà lục giác đó và chuyện gì tới cũng tới. Một bóng đen từ từ lượn qua trước mặt mình, chỉ cách khoảng độ 2-3 m gì thôi vì nó lượn nhẹ một cái nên mình đinh ninh là không thể nhìn nhầm. Gì chứ mình tự tin về mảng thị lực. cái sau khi thấy mình đứng hình không thể nói được gì nữa cái tụi nó hỏi:
– Ê đang kể mà sao vậy m, à t biết ròi, tính giả đò để hù tụi t chứ gì?
– Ê thôi đừng kể nữa, đi ra ngoài đi tụi bây. Một đứa nữ trong nhóm nói khi nó thấy cái mặt tui tái mét không còn giọt máu.
Nó ngầm hiểu là tui thấy gì rồi nên đẩy đẩy tụi kia cùng ra ngoài. Và tất nhiên trước khi ra tụi tui cẩn thận tắt hết đèn cầy trong phòng rồi ra đường đứng chờ.
Sau đó, một đoàn sinh viên đầu tiên tới hiếu kì hỏi “trạm này chơi gì á chị?”, tụi mình chỉ nói sơ sơ cho qua rồi kêu tụi nó về đi không có gì ở trong đâu. Nhưng mà tuổi trẻ chưa trải sự đời, nó lì nó đòi vào coi.
– Tụi anh chị dẹp hết đèn rồi nên trỏng giờ tối om à, không coi được gì đâu, sáng mai rồi qua coi nè. Mình nói để tụi nó thôi đòi hỏi rồi về, chứ bảo dắt vô cho tiền cũng không dắt.
Có đâu anh, đèn cầy ở trỏng còn sáng kìa. Nó vừa nói vừa chỉ vào căn phòng hình bát giác khi nãy rõ ràng là mình thấy tụi bạn tắt tối om rồi. Vậy mà bây giờ ở trong đó ánh nến vẫn lập lòe in bóng mấy đồ đạc lên tấm kính trông rất ghê rợn.
Mấy đứa trong ban chuẩn bị mới sởn cả da gà, chân rủn cả ra vì cả đám dám chắc là nến đã tắt cả rồi mà quanh đây chỉ có tụi minh đứng nãy giờ thôi à.
– Ê, nãy có đứa nào vào thắp lên không á?
– Đù má, đương nhiên không, gặp chuyện vậy ai dám vào ba.
– Mé, vậy không phải tụi mình thì đứa nào thắp, làm đ*o gì có ai khác đâu?
– Ai biết m ơi, má sợ quá. Đứa con gái duy nhất sợ khóc thành tiếng.
– Để t với thằng L vào coi. M nuốt nước bọt rồi nói.
Nói xong 2 đứa rón rén đi vào dòm coi sao cái nến nó tự cháy được thì lại 1 phen thất kinh, cái đèn đang sáng đó không phải cái đèn mà tụi minh thắp lên test lúc đầu, nó là cái đèn cầy dự phòng á. Thấy vậy xong không đứa nào dám vào tắt nữa. Lặng lẽ chạy ra rồi nổi da gà chung cả bọn.
Chuyện tâm linh trường đại học
Mấy đứa sinh viên năm nhất không tin, cười khẩy bảo tụi mình diễn trò nhưng mà tụi nó không gặp tụi nó đâu có biết. Sợ vãi đái ra luôn, chân tay cứ rủn ra không có tí sức lực nào. Nhưng tất nhiên là chưa dừng ở đó, hôm sau có một bé gái năm nhất hỏi đứa con gái trong team ở trạm 3h sáng hôm qua rằng :
– Chị ơi, hôm qua bên khoa mình có anh chị nào hóa trang mặc áo trắng để dọa tụi em không?
– Làm gì có ai em ơi.
– Ủa sao em thấy có chị nào mặc áo trắng đứng ở trong dãy nhà hình chữ nhận nhìn tụi em vậy ta? Em cứ tưởng a chị trốn đó để dọa em. Sợ vl á chị.
Má, nghe xong da gà da cóc lại nổi lên, vì tất cả ban trò chơi đều mặc đồ đen để dễ núp chứ làm gì có ai mặc đồ trắng trong đêm ấy. Thế là đến khi về vẫn lại có 1 phen thất kinh 😊)))

8. Chuyện tâm linh ở trường đại học kiến trúc TP.HCM (P8: phần cuối)

”NÓ”

Sau khi đã nghe một số câu chuyện tâm linh ở những phần trước thì chắc hẳn mọi người đã thấy được cái tâm linh ở trường K rồi phải không? Mọi người nghĩ đã hết rồi ư, no no no tất nhiên là mọi chuyện không dừng ở đây được.
Nói Chị Áo Đỏ là thế lực tâm linh mạnh mẽ nhất ở trường, mạnh đến mức có tin đồn rằng cần phải trấn yểm mới giảm bớt phần nào sự quấy nhiễu của chị, thì phải hiểu rằng chị ghê gớm thật đấy nhưng thực tế tần suất hiện hữu của chị không nhiều.
Mỗi lần nó xuất hiện thì sinh viên trường K sẽ như bị hút sinh khí dẫn đến kiệt quệ. Nghe đến đây chắc bạn nghĩ mình điêu, thực tế chuyện này sinh viên trường K ai cũng biết, nhưng vì thế lực của ”Nó” quá lớn khiến họ đành chấp nhận điều đó, Mà thực tế có kể ra cũng không ai tin cả, nghe hoàng đường vl phải không.
Chuyện tâm linh trường đại học
Tui hiểu bợn, trường tui cũng tồn tại “NÓ”
Nhưng đó là sự thật, nghe đồn đâu Chị Áo Đỏ cũng vì bị nó gián tiếp kéo theo mới thành oan ức như bây giờ. Không tin đúng không, bạn có thể tới trường mình vào những tuần này, khung cảnh bạn nhìn thấy sẽ thay đổi giá trị quan của bạn. Vì cứ đến độ này, sinh viên trường K sẽ vì mất Sinh Khí quá nhiều mà năm la liệt ở nhiều nơi trong trường, gương mặt của sinh viên sẽ hốc hác tiều tụy, đôi mắt lờ mờ thiếu sức sống. Đôi khi, vì oán khí quá nặng mà những sinh viên ấy còn tỏa ra một mùi khó ngửi.
”Nó” là gì cũng không ai dám khẳng định, vì mỗi lần nó xuất hiện sẽ mang một dáng vẻ khác nhau, nó thường nhắm đến những sinh viên chỉ có một mình, ít giao lưu để hút cạn sinh khí của họ, nó vắt kiệt họ. Và đừng nghĩ rằng đi theo nhóm thì sẽ an toàn, đi đông thì cũng chết chùm cả thôi, chỉ là khi đi chung với nhau thì sinh khí cần lấy sẽ được chia đều cho mọi người nên sẽ giảm bớt sự mệt mỏi mà thôi.
Có một tin đồn là nó không tự sinh ra hay mất đi, nó là một thứ được tạo ra bởi thầy cô trong trường, họ tạo ra nó để củng cố quyền lực và sự thống trị của mình. Nhưng tin đồn cũng chỉ là tin đồn, không ai đủ mạnh mẽ để tìm hiểu thực hư của câu chuyện.
”Nó” thường được sinh viên trường K gọi với một cái tên chung, đó là Đ*Á*, bạn không tin có thể hỏi bất kì sinh viên nào trong trường K về cái tên này. nếu sinh viên đó nói không sợ thì mình cùi với bạn luôn.
Thật ra ý à, “Nó” này là một câu chuyện tâm linh trường Đại học không chỉ có ở chuyện tâm linh trường Đại học Kiến trúc TP.HCM mà là câu chuyên tâm linh trường Đại học chung của các trường Đại học trên thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng. Thế nên chắc các bạn cũng đoán được nó là gì nhỉ, hí hí.
Chuyện chỉ mang tính chất tham khảo nghe vui thôi nhé. Mình cũng chỉ là được nghe kể lại thôi chứ cũng chưa có tận mắt thấy nên cũng chả biết thế nào… Cơ mà nửa đêm đọc mấy truyện tâm linh trường Đại học này cũng vui phết.
Chúc các bạn đọc vui vẻ nghennn, ngủ ngon mỗi ngày nà.
From Trời Lạnh Ăn Lẩu with love <3

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *